Kết quả tìm kiếm cho "ruộng khoai"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 191
Dù nghỉ hưu, nhiều đảng viên trên địa bàn tỉnh vẫn tiếp tục cống hiến bằng những việc làm cụ thể, thiết thực, góp phần lan tỏa tinh thần trách nhiệm, nêu gương của đảng viên, chung tay xây dựng quê hương phát triển.
Tôi nhớ mỗi chiều tan học vội đạp xe về, đã thấy ông nội ngồi ở cửa bếp với rổ khoai luộc vừa hết nóng, chỉ còn âm ấm. Đói bụng, tôi sà ngay vào ăn ngon lành. Thỉnh thoảng, có khi vì vội vàng mà ăn phải miếng bị hà, đắng ngắt.
Ở vùng quê không khó bắt gặp hình ảnh những chiếc xe đẩy bán đồ ăn, thức uống len lỏi khắp xóm được người dân gọi là quán ăn di động.
Chiều xuống, trên những cánh đồng, loáng thoáng bóng dáng người đi bẫy chuột. Quanh năm, họ đi khắp miệt để mưu sinh và bảo vệ mùa màng cho nhà nông hiệu quả.
Trước áp lực nâng cao giá trị sản xuất, nhiều nông dân tại An Giang đã mạnh dạn chuyển đổi ruộng lúa, vườn tạp sang trồng khoai môn, dưa lưới, mở ra hướng đi mới, tạo sinh kế ổn định và nâng chất nông nghiệp địa phương.
Dù sở hữu những “bờ xôi ruộng mật”, nhưng nhiều nông dân hiện nay vẫn đang loay hoay trong nghịch lý: Diện tích canh tác lớn nhưng giá trị kinh tế thấp. Làm thế nào để đánh thức tiềm năng đất đai, gia tăng thu nhập cho nhà nông là bài toán cấp bách đặt ra cho cả chính quyền lẫn người dân.
Tuổi thơ tôi lớn lên ở một vùng quê An Giang, nơi mùa nắng nối mùa mưa, nơi những con mương nhỏ len lỏi giữa ruộng đồng bát ngát. Trong ký ức non nớt ngày ấy, mắm là món ăn quen thuộc đến mức tự nhiên như hơi thở. Tôi ăn mắm từ khi còn nhỏ xíu, ăn đến lớn, để rồi khi đi xa mới hiểu rằng có những mùi vị, một khi đã thấm vào ký ức thì khó lòng rời bỏ.
Với mỹ thuật, họa sĩ Lê Thư chọn con đường lặng lẽ, trung thành với hội họa hiện thực, trực họa và chất liệu sơn dầu để khám phá, gìn giữ và tôn vinh vẻ đẹp từ đời sống thường nhật. Từ những góc phố Hà Nội, căn bếp ấm mùa đông đến bản làng vùng cao phía bắc..., tranh của anh dường như đều chưng cất ánh sáng, ký ức và cảm xúc.
Cuối tháng 11 âm lịch, có dịp về thăm lại vùng Bảy Núi, vùng đất hơn 10 năm gắn bó cứ như người bạn cũ chào đón tôi trở lại, với nét đẹp của phong cảnh hữu tình và con người mộc mạc.
Con đường từ Hà Nội lên cao nguyên Mộc Châu luôn có những khúc cua tay áo khiến chúng ta thường phải đi chậm lại. Không hẳn vì đèo dốc, mà bởi những khoảnh khắc rất đẹp của thiên nhiên với sương mỏng như dải lụa vắt ngang sườn núi, những đồi cỏ xanh mở ra mênh mang, ngút tầm mắt, và cái se lạnh rất riêng của cao nguyên len lỏi qua từng lớp áo…
Từ những sản vật rất đỗi quen thuộc của ruộng vườn, các dự án khởi nghiệp ở nông thôn An Giang đang thổi làn gió mới vào kinh tế địa phương. Bằng tư duy sáng tạo và hướng tiếp cận xanh, tuần hoàn, nông sản bản địa được “đánh thức” giá trị, mở ra con đường phát triển bền vững cho vùng quê.
Mờ sáng, đi qua vùng quê mùa bấc, người dân đang tất bật với chuyện đồng áng, khai thác cá, tôm, tạo nên bức tranh nông thôn sinh động. Cơn gió nam khẽ khàng báo hiệu Tết cận kề, ai cũng tranh thủ kiếm thêm thu nhập đủ đầy.